Posts

Showing posts from July, 2025

Mộng (ánh trăng vụt qua bỗng ta có chàng)

Trong giấc mơ em, Người vẫn còn ở đây Hai ta vẫn là một dưới ánh hoàng hôn màu máu Hơi ấm vẫn bập bùng buổi tàn ngày.  Trong giấc mơ em Nhân gian chỉ là một cái ôm gói gọn Một cái chạm vút qua, một nụ hôn còn nóng Thế sự vô thường, nhưng quanh em vẫn còn.  Trong giấc mơ em Duyên mình sao mỏng manh đến thế Tâm ta níu lấy chàng, không nguyện để một kiếp hóa thinh không.  Trong mộng có chàng cùng ta, tâm tình chỉ cách một hơi thở Ngoài mộng là chàng với ai, ta nhìn hơi thở ấy nay cách vạn dặm trùng dương. Nhắm mắt lại, tay lẫn tim chàng ta đều có cả Mở mắt ra, ánh dương hóa tuyết tàn Xem nghìn mảnh chuyện mình tan về trăm phương Mộng tưởng hão huyền này Cũng phải đến lúc tàn phai. Khi triêu dương nuốt chửng bóng hình người Sẽ chỉ còn mình tôi trong một ngày nắng tắt quên đi nụ cười.  ***** . . . . . . . . . . Note: Sao, nghe giống AI lắm hả????? .hôm qua nằm mơ...

A Thought (or two) on Death

Someday you'd die Would see your loved ones pass before your eyes And you would be impotent to it     but that's just the cycle of life. Suffer, lust, greed, and agony     will all come eventually. Do you see death as someone you should be afraid of Or someone you should await? Do you see her as someone to scoop you into her arms     and lift you up as if you were a feather on her wing,     whispering words you wouldn't understand     then take you flying towards the sky? Or would she be the one to choke you with her slender fingers     and your eyes reddening with bloodshot While she whispers in your ears     'bout the things you had left     'bout the sins you had sinned     and 'bout the souls you had crushed? Would you feel relieved     or would you feel suffocated? Would you miss the things you did     or the didn't? Who would mourn, Who would laugh, And who would hold eve...

SeungIn Oneshot - Đông Đem Anh Đi, Thu Mang Anh Về

Image
       Tuyết đầu mùa năm ấy, em dúi mặt vào vai anh mà khóc. Ấy cũng là mùa đông đầu tiên mà em thật sự cảm nhận được từng bông tuyết trên da thịt mình. Mấy đông trước, có lạnh đến mấy vẫn không xi nhê, vì cái ấm áp của anh đã nuốt trọn từng cơn bão tuyết.      Năm nay thì khác, năm nay anh đi rồi. Cách nhau hơn một vạn cây số. Em trùm chăn lên giường thì lúc ấy anh mới tỉnh giấc, còn khi anh đã ngủ say thì tiếng chuông trường của em mới điểm. Nhiều đêm trằn trọc, em tự hỏi rằng Kim Seungmin nơi xa ấy có nhớ Jeongin này không.      Còn Jeongin, em sẽ nói là em nhớ anh, vì em nhớ anh rất nhiều. Hai đứa chỉ cách nhau một cái màn hình, mà suy ra lại là dặm dặm trùng dương. Vì múi thời gian chênh lệch và lượng công việc ngày càng nhiều, cả hai dần ít nói chuyện với nhau hơn. Tin nhắn thì thưa thớt, FaceTime cũng từ từ mà ngắn đi. Đã có mấy khi Jeongin nhấc điện thoại lên muốn gọi cho anh, nhưng lại tặc lưỡi mà thôi. "Giờ ở bên ấy trễ rồi, để...

What I Left and What Left Me

Image
  I thought I left my childhood behind with the country when I moved away, but I didn’t. The ghosts of the country haunt me, the scents and tastes of those years gnaw at me, the vague faces in homesick reveries grip me by the throat, rasping and whimpering about an uncompleted promise I once made.  And they won’t ever leave.       My childhood does not die at once, but multiple times throughout my life, reminding me of a life I had to reluctantly let go of. It died when I noticed that I no longer want to look back at the younger version of myself. It died again when I stepped off the plane into a land of foreign tongues, like an unfitting trespasser. Fragment by fragment, I tried to grip at the fading memories and begged them to stay—but they never listened. They keep on moving, keep on changing, keep on replacing themselves until the only thing left is broken shards of the life I once had. That life will never return, and I left so soon that I can’t ev...