Đạn Mùa Đông
Anh ở tiền tuyến biết không
Hậu phương em vẫn khóc mong tin chồng.
Đầu kia súng giữ buôn làng
Đầu này bông lúa gửi ra nuôi chàng.
Rượu đã nhấp nợ đã mang
Một đời âu yếm, thênh thang bóng hình
Ráng chiều ai ngỏ tâm tình
"Liệu người một kiếp, một mình bên ta?"
Nào màng sương khói bay xa
Nào màng sương khói bay xa
Vầng dương khẽ hát khúc ca đất trời.
Thoáng qua, nay lại xa rời
Song thưa sập đóng, nắng thôi gieo vần.
Xuân theo giấc mộng tan dần
Hạ hoa say giấc bần thần trắng đêm
Thu về vẫn một cái tên
Mà đông năm ấy ai quên câu thề.
Anh đi chẳng hẹn ngày về
Em trông đỏ mắt, trời quê đỏ bừng
Giữa đêm pháo sáng mịt mùng
Tay thon sẫm máu lại vùng súng lên.
Vỏn vẹn hồi ức đi bên
Hỏa châu nước mắt bên ngoài lòng sông
Bom đạn đã chí tang bồng
Anh về nơi đất, em trông lên trời.
********
Lần đầu viết thơ tiếng Việt theo thể thơ này,,kk. Dạo này t cảm thấy không viết được nữa, buồn quáaa
Bài này ban đầu là thơ về mùa xuân, sau sửa lại lời mới thành ra về chiến tranh. Muốn ghép thêm nhạc mà k kiếm được bài nào hay aaa.
Comments
Post a Comment